Edit+beta: LQNN203
Tô Dao ra khỏi toilet, nhìn thấy Trần Ngân Hà đang dựa vào bức tường ở hành lang, định đi ngang qua phớt lờ anh.
Anh đưa cho cô một chiếc túi giấy màu hồng, cô không nhìn túi giấy, chỉ chăm chăm nhìn vào mặt anh.
Vẻ mặt anh có chút phiền muộn, ánh mắt có chút thận trọng, lộ ra vẻ nịnh nọt rõ ràng, anh đang cầu hòa với cô.
Đèn ngoài hành lang mờ ảo, ánh đèn vàng ấm áp chiếu vào người anh, kéo một bóng dài trên mặt đất, khiến cho người và cảnh trước mắt như cô quạnh.
Ánh mắt Tô Dao chuyển động, tầm mắt nhìn về phía người đàn ông tội nghiệp: "Anh làm gì ở đây?"
Trần Ngân Hà lấy ra chiếc khăn quàng cổ từ trong túi giấy, cầm một chiếc màu hồng và một chiếc màu đen: "Anh luôn cảm thấy những chiếc khăn quàng cổ bán bên ngoài không đủ mềm, không đủ ấm, không phải mỏng thì chính là dày, không dính lông thì có mùi, không chiếc nào xứng với em, nên anh đã tự tay đan cho em một chiếc."
Anh đưa chiếc khăn đến trước mắt cô: "Em thích cái nào?"
Tô Dao cầm chiếc khăn lên sờ, nó dày hơn mấy cái bán bên ngoài, mềm mại dễ chịu, hoa văn là kiểu thêu nhìn đơn giản nhưng thật ra rất phức tạp. Trên khăn quàng được thêu hoa hòe lòe loẹt, là phong cách của anh.
Tô Dao trả lại chiếc khăn cho Trần Ngân Hà: "Bây giờ thời tiết ấm hơn rồi, vì vậy không cần phải quàng khăn nữa."
Điều này có nghĩa là từ chối chấp nhận anh, không sẵn sàng tha thứ cho anh một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972584/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.