Mặt trời đã lặn, hoàng hôn bị bóng tối bao phủ dần dần ló dạng, Tô Dao nhìn bệnh viện tâm thần rợp bóng cây cao thấp trong rừng rậm, lắc đầu: "Không được, chúng ta không thể đi tìm đường chết."
Hầu như trong các tác phẩm văn học, điện ảnh và truyền hình, nhân vật chính luôn thích mạo hiểm một mình, cuối cùng không chết vì hào quang của nhân vật chính mà chết vì đồng đội của mình.
Tô Dao suy nghĩ một chút: "Ngày mai tôi sẽ gọi đám người Đại Vu Giang Bất Phàm, mang đủ người và vũ khí hẵng đi vào."
Trần Ngân Hà liếc nhìn Tô Dao: "Còn có thể có tiền đồ hơn không?"
Tô Dao: "Anh thật sự muốn đi?"
Trần Ngân Hà gật đầu: "Cứ coi như đi nhà ma trong công viên giải trí đi, không phải tốn một đồng nào, tiết kiệm tiền."
Tô Dao: "Anh là một tên phá gia chi tử còn không biết xấu hổ mà nói tiết kiệm tiền."
Trần Ngân Hà quay trở lại xe, nói Tô Dao lên xe: "Đi thôi, tôi sẽ bảo vệ em."
Tô Dao luôn cảm thấy Trần Ngân Hà rất kỳ lạ. Với tính cách và thói quen sinh hoạt của anh, chắc chắn anh sẽ không thích cái khung cảnh đổ nát và hoang phế của tòa nhà ma, được về nhà ăn một bữa thịnh soạn và nghe đàn violon mới thoải mái biết bao.
Lần này, Trần Ngân Hà lái xe và đến nơi một cách nhanh chóng.
Cả hai xuống xe, băng qua con đường dài 50 mét có cây cối rậm rạp, đến cổng bệnh viện tâm thần.
Tòa nhà trước mặt lớn hơn dự kiến rất nhiều, Tô Dao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972566/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.