Edit+beta: LQNN203
Tô Dao suy nghĩ một hồi rồi ngập ngừng hỏi: "Có phải anh là tiểu yêu quái đã đoạt kẹo của tôi không?"
"Không phải," Trần Ngân Hà nghiêm túc sửa lại, "Là hoàng tử bé sống trong một ngôi nhà xinh đẹp."
Tô Dao đứng dậy khỏi boong tàu: "Anh có biết tôi đã tìm anh bao nhiêu năm không hả?"
Trần Ngân Hà nhướng mày, không ngờ cô lại nhớ anh mãi không quên như vậy.
Khi đó anh bảy tuổi, hẳn là cô chỉ sáu tuổi. Đã hơn hai mươi năm trôi qua, anh vẫn luôn giữ một vị trí trong kí ức tuổi thơ của cô, cô còn tìm anh nhiều năm như vậy.
Người ta nói rằng số phận là do ông trời sắp đặt, anh trời sinh nên cùng cô ở bên nhau.
Đêm nay các vì sao sáng lạn, đèn trên biển lấp lánh, là sinh nhật lần thứ hai mươi tám của cô, quả là một ngày hoàn hảo để tâm sự với nhau, trong bầu không khí tốt như vậy, bạn gái giả gì đó cũng nên biến thành sự thật rồi.
Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao và nói: "Mấy năm qua tôi vẫn không quên em."
Tô Dao xắn tay áo lên, cho Trần Ngân Hà một cái đánh: "Khi nào trả lại kẹo cho tôi, khi nào hả!"
Cô quay lại nhìn liếc mông mình một chút, lên án nói: "Là anh đẩy ngã tôi, còn đẩy ngã vẹo xương cụt của tôi, đến bây giờ vẫn còn vẹo này!"
Trần Ngân Hà nhướng mày cười, giọng điệu không đứng đắn: "Ai biết là vẹo thật hay vẹo giả."
Tô Dao ngẩng đầu nhìn anh: "Tôi có nên để anh sờ một chút không?"
Trần Ngân Hà:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972555/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.