Trần Ngân Hà cõng Tô Dao vào phòng, đặt cô lên ghế, ngồi xổm xuống giữ cổ chân của cô muốn giúp cô cởi giày.
Trên giày Tô Dao đều là bùn, trên tất cũng có.
Hôm nay cô chạy ngoài trời suốt một ngày, không biết lòng bàn chân cô đổ bao nhiêu mồ hôi vào ngày nắng nóng như thế này, ngay cả cô vốn quen với thô ráp cũng cảm thấy bẩn, huống chi Trần Ngân Hà, người cao quý và có thói sạch sẽ.
Tô Dao co chân lại: "Tôi tự làm đi."
Người đàn ông dường như không nghe thấy: "Đừng lộn xộn." Nói rồi giúp cô cởi giày, đứng dậy đi vào phòng tắm rồi đi ra với một chậu nước ấm, đem chân cô nhét vào trong chậu.
Tô Dao kêu lên: "Đau đau đau!"
Không phải mắt cá chân bị thương, mà là nước quá nóng.
Trần Ngân Hà di chuyển một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi bên cạnh chậu nước, nắm lấy chân Tô Dao không cho cô lấy ra: "Chịu một chút là sẽ không đau."
Chân Tô Dao bị ép xuống nước không thể nhúc nhích, vì sợ cô lại rút chân ra, Trần Ngân Hà hơi dùng sức.
Tô Dao lại kêu lên một tiếng: "Anh nhẹ chút!" Cô không dám lớn tiếng vì sợ làm phiền những người ở phòng bên cạnh, cô đè thấp âm thanh từ cổ họng, không chỉ không sức uy hiếp, ngược lại có vẻ mềm như bông.
Trần Ngân Hà nhếch môi cười, giọng điệu rõ ràng là có ác ý: "Được rồi, tôi nhẹ chút, cố gắng không làm đau cô."
"Thoải mái không?"
Sau khi da đã quen với nhiệt độ nước, Tô Dao không còn cảm thấy nóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972552/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.