Edit+beta: LQNN203
Con gái của chủ nhà trọ là một sinh viên đại học, mặc một chiếc váy trắng, xõa tóc, nhìn chằm chằm vào Trần Ngân Hà mọi lúc.
Ngô Thanh Đào nhìn chằm chằm chiếc bánh trứng trên đĩa của nữ sinh đại học, nói nhỏ với Tô Dao, "Quả nhiên là con gái của ông chủ, bánh trứng của cô ấy thoạt nhìn là do nhà bếp đặc biệt làm, vàng tươi, vừa vàng vừa giòn, đó là loại ngon nhất."
Nhìn lại bánh trứng trong tiệc buffet, hầu hết là bột mì, không thơm cũng không giòn, còn nhiều dầu.
Tô Dao cắn một miếng, miệng đầy dầu, cô kiên nhẫn nuốt xuống nhằm mục đích không lãng phí thức ăn.
Sau khi nói chuyện với con gái của ông chủ, Trần Ngân Hà bưng đĩa thức ăn đi đến bên cạnh Tô Dao, lấy đĩa bánh trứng của cô đi, thay cho cô một cái mới, đó là chiếc bánh trứng vàng và giòn trên đĩa của con gái ông chủ.
Trần Ngân Hà: "Ăn cái này đi."
Tô Dao ngẩng đầu nhìn về phía nữ sinh trong sáng: "Anh cướp bánh trứng của người ta?"
Trần Ngân Hà ngồi xuống đối diện Tô Dao: "Đó không gọi là cướp."
"Gọi là lừa," Tô Dao nhìn phẩm hạnh của Trần Ngân Hà là biết, "Anh dùng mỹ nhân kế với người ta à?"
"Chỉ vì một cái bánh trứng như vậy mà anh đã bán rẻ thân xác và cả linh hồn của mình, nhân phẩm của anh đâu, tôn nghiêm của anh đâu, chẳng lẽ anh ném đi hết chỉ vì một cái bánh trứng!?"
Tô Dao nếm thử một miếng, miệng đầy mùi thơm, cô chưa bao giờ ăn một chiếc bánh trứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972550/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.