Sau khi ăn cơm trưa, Ngô Thanh Đào đi đến tiệm trà sữa đối diện thị Cục mua một ly trà sữa rồi trở về, khi đi qua hành lang liền nhìn thấy Tô Dao và Trần Ngân Hà, đang muốn đi qua chào hỏi, lại phát hiện không quá thích hợp.
Hình ảnh trước mắt là một sự yên lặng.
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, Trần Ngân Hà cũng đang nhìn Tô Dao, hai người đối diện nhau, vừa hay đều bất động.
Ngô Thanh Đào đột nhiên đối với thế giới này cảm thấy ngơ ngác, cô thử nhích tay mình, di chuyển được, lại thử nhích chân mình, cũng di chuyển được.
Vậy vì sao Tô Dao và Trần Ngân Hà không động đậy.
Điều này làm cho Ngô Thanh Đào hoài nghi có phải mình có năng lực nào đó có thể làm cho thế giới yên lặng vài giây hay không, trong vài giây này, người khác đều không thể cử động, chỉ có cô ấy là cử động được.
Nhưng điều này không khoa học.
Vậy vì sao chị Tô và đội phó Trần của cô ấy đều bất động?
Trực giác Ngô Thanh Đào cho biết có chuyện lớn sắp xảy ra, liền mang theo trà sữa cất bước chạy trước khi bị vạ lây.
Tô Dao là bị lời nói của Trần Ngân Hà làm cho khiếp sợ, cô khi nào nói muốn theo đuổi anh, không riêng gì chưa nói qua, ngay cả ám chỉ cũng đều không có.
Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao từ khiếp sợ đến nghi ngờ lại đến ánh mắt anh mẹ nó đang nói gì vậy, ý thức được mình có thể đã hiểu lầm cái gì.
Tô Dao nhớ lại lời Trần Ngân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972543/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.