Edit+beta: LQNN203
Trần Ngân Hà đi đến cạnh nhân viên giám định dấu vết, cầm lấy túi đựng sợi vải kia nhìn xem.
Tô Dao bước tới: "So sánh với chiếc áo choàng mà Dương Sơ Mẫn đưa cho tôi là biết có phải của em ấy hay không."
Bực bội tức giận, cảm xúc cá nhân trước sau luôn nhường chỗ cho công việc, chờ án này được phá, cô nhất định sẽ đem người đàn ông đáng ghét này hung hăng sỉ nhục thật nặng nề.
Để anh ghi nhớ một chút, cái gì gọi là dao lia qua chỗ nào không có một quả trứng nào hoàn chỉnh.
Trần Ngân Hà: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, người thắng hình như là tôi, chuẩn bị gọi anh chưa?"
Tô Dao: "!"
Sao anh biết cô đang suy nghĩ chuyện này? Là bởi vì vẻ mặt cô quá dữ tợn quá hưng phấn chăng?
Trần Ngân Hà đem túi vật chứng đưa cho nhân viên giám định, quay đầu nói với Tô Dao: "Chỉ bằng cái này vẫn không thể hoàn toàn kết tội Dương Sơ Mẫn được."
Anh hơi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, phảng phất vừa rồi người nói câu đùa giỡn kia không phải là anh.
Dương Sơ Mẫn hoàn toàn có thể nói mình tới bờ sông tản bộ, không chú ý làm tấm gỗ bị gãy, quần áo không cẩn thận bị vướng vào.
Điểm này Tô Dao đương nhiên biết, Dương gia có tiền, có thể thuê luật sư giỏi nhất, chỉ cần Dương Sơ Mẫn ngậm miệng không nói, đánh chết không chịu thừa nhận, chứng cứ trước mắt rất dễ dàng để đối phương lợi dụng sơ hở, không đủ thuyết phục.
Nếu có thêm một nhân chứng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972530/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.