Edit+beta: LQNN203
Trong văn phòng, Tô Dao nhìn Dương Sơ Mẫn, người bị bỏ lại một mình trong phòng thẩm vấn trên màn hình giám sát.
Cô không thể không thừa nhận, những lời nói của Trần Ngân Hà không phải không có lý do.
Mặc kệ hung thủ là ai, ít nhất, Dương Sơ Mẫn cũng không yếu đuối và vô hại như vẻ bề ngoài.
Tô Dao tiếp tục nhìn màn hình theo dõi, Trần Ngân Hà không cho người rót nước cho Dương Sơ Mẫn, cô gái lấy từ trong cặp sách ra một chai nước khoáng, uống một ngụm.
Camera của Cục Cảnh sát thành phố có độ phân giải rất cao, Tô Dao liếc mắt một cái liền nhận ra, chai nước Dương Sơ Mẫn uống kia có giá 50 tệ một chai.
Vốn dĩ cô không biết loại nước khoáng này, lần trước Trần Ngân Hà cho cô một chai, cô cảm thấy uống rất ngon, muốn tích trữ vài chai đặt trong văn phòng.
Sau đó tìm thử, thôi quên đi, người nghèo không kham được.
Đôi giày trên chân Dương Sơ Mẫn sợ là cũng chưa đắt bằng chai nước cô bé tùy tiện uống.
Theo dõi hình ảnh, Dương Sơ Mẫn như là đột nhiên nhận ra điều gì đó, cúi đầu nhìn thoáng qua giày của mình, lại nhìn camera trong góc tường, đem nước cất vào cặp sách.
Ngón chân cô ta đã bị giày cọ xát, mặc dù đã dán băng keo cá nhân, nhưng vừa động vẫn có chút đau.
Cô ta không thích đôi giày này, cảm thấy vừa tồi tệ vừa xấu lại còn bí hơi.
Nhưng cô ta rất thích đi đôi giày này, nó sẽ mang đến cho cô ta tâm lý suиɠ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/236879/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.