Màn đêm hỗn loạn cuối cùng cũng qua đi. Khi ánh nắng ban mai chiếu rọi, Lâm An mới choáng váng tỉnh dậy từ trong giấc mộng. Tỉnh giấc cùng anh còn có toàn thân đau nhức, từ đầu lông mày đến khóe mắt, đến cả tứ chi.
Anh chầm chậm mở mắt ra. Đập vào mắt là mấy tia nắng len lỏi qua rèm cửa. Xen lẫn đâu đó còn có tiếng chim hót, như đang thông báo một ngày mới đã bắt đầu rồi. Lâm An nheo mắt, nhìn tấm rèm vải màu lam nhạt hồi lâu, tầm mắt mới từ từ trở nên rõ ràng.
Anh biết là tối qua mình uống say. Tại sao lại say anh cũng không quên. Say rồi, những phiền não thống khổ, thất vọng hối tiếc trong lòng bị đè nén, chèn ép nhiều năm lại càng bị phóng đại ra lớn hớn, không chịu nằm yên trong đáy lòng nữa. Tới khi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là nhớ lại vẻ mặt tức giận không kìm được của Từ Tân chiều hôm qua.
Con mẹ nó đã bảo đừng nói nữa!
Lâm An cười khổ, hốc mắt cũng hơi đau nhức vì sưng lên.
Men rượu đúng là tốt thật. Những thứ không muốn đối mặt đều có thể pha với rượu rồi uống cho quên hết đi. Những thứ trong lòng khao khát, đều được đền bù như ý nguyện. Ví dụ như tối qua khi anh đã uống say mèm, mò mẫm về nhà, chỉ vừa nghĩ đến mấy lần người kia đỗ xe trước nhà mình thôi mà đã thấy ngay chiếc xe màu bạc kia thần kì xuất hiện ở đó thật. Hay là như khi anh còn đang ngây ngẩn nhìn cánh cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ri-sat/527946/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.