Gửi hai tin nhắn xong, Lâm An yên lặng đứng một mình ở hành lang một lúc lâu, lát sau mới quay trở về phòng học.
Vẫn còn đang trong ngày nghỉ, sân trường rộng mênh mông ngoài hơn chục em học sinh đến học phụ đạo thì cũng chỉ có mấy em tự giác đến phòng tự học ở tòa nhà đối diện. Cho dù chẳng bị cấm đoán làm ồn thì X trung cũng không có tiếng động huyên náo nào vang lên.
Trong hai tiết học tiếp theo, Lâm An có cảm giác yên tâm không ngờ. Mặc dù vẫn âm thầm mong chờ, nhưng cũng không còn luống cuống như trước nữa. Vẻ mặt ảm đạm mỏi mệt giờ đã tan biến sạch, trở lại vẻ đầy ắp năng lượng.
Anh cẩn thận và tỉ mỉ giảng xong nội dung bài học hôm nay, trước giờ nghỉ trưa còn đưa ra một đề nghị luận cho các em viết vào buổi chiều. Khi anh thông báo tiết học tạm dừng ở đây thì cũng vừa đúng lúc tiếng chuông báo hết giờ vang lên.
Bởi vì chưa chính thức tựu trường sau nghỉ lễ, căng-tin trường cũng không mở cửa. Thành ra số học sinh ít ỏi trong lớp liền chia thành vài ba nhóm nhỏ rủ nhau đi ăn ở mấy hàng quán quanh trường.
Những chuyện Từ Nguyên làm xưa này vốn chưa bao giờ gần với hình tượng ‘học sinh ưu tú’. Lần này, nếu không phải vì có Lâm An đánh liều hỏi và cả Từ Tân nghiêm mặt vừa dặn dò vừa đe nẹt thì cô nàng cũng tuyệt đối không tham gia cuộc thi văn vẻ ươm mầm hạt giống khỉ khô gì đó như bây giờ đâu. Học phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ri-sat/527944/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.