Lớp tự túc buổi tối tan vào lúc 9 giờ 40 phút, tôi về đến nhà đã hơn 10 giờ. Trong phòng khách không có ai, bản tin cuối ngày trên TV đang phát tóm tắt các sự kiện chính.
Tôi cởi giày, thấy Hạ Giai ở trong bếp nấu bữa khuya, ánh đèn ửng vàng phía sau cánh cửa, mùi canh trứng thơm lừng nóng hổi bay ra, thật khiến người ta thèm ăn.
Dì bên máy hút khói lớn tiếng gọi, “Về rồi à?”
“Dạ.”
Tôi đặt chùm chìa khóa lẫn ba lô lên cái tủ đứng, đi đến tựa trên cánh cửa phòng bếp, nhìn theo bóng lưng bận rộn trong bếp của Hạ Giai, “Hôm nay mẹ nhờ Cung tiên sinh đưa cơm cho con ạ.”
Buổi tối cuối mùa thu đã hơi lạnh, tôi thấy dì xoa tay thì tự giác đi đóng chặt cửa sổ ngoài ban công.
“Hả?”
Dì mang khay lên quầy*, bởi vì quá bất ngờ mà hơi khựng động tác lại, giọng điệu có vẻ khá là khó mà tin được. “Ta còn định nói với con đây, chiều hôm nay hắn đi ngang tiệm chúng ta mua cà phê, dọa ông chủ chúng ta hết sức, với lại hai chúng ta cũng chào hỏi nhau.”
“Có lẽ thật sự đến uống cà phê thôi… Espresso, loại đắng chết được hai con trâu luôn mà.” Dì nói, “Sau đó chủ quán có việc ra ngoài nên nhờ ta trông quán, ta nghĩ thầm rằng xong, không mang cơm cho con được.”
“Lúc ấy chỉ đơn giản là lời tiếp lời, thật không ngờ hắn lại bằng lòng giúp ta. Quả nhiên là lăn lộn nhiều, nói lời giữ lời.”
“Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/remix-hon-am-nhan-sinh/3035450/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.