Trên đường đi, Kim Ngọc Hải gọi điện thoại cho Kim Nhạc Sơn. Còn Kim Phúc Khang ở bên kia thì nhất định Kim Nhạc Sơn sẽ thông báo cho ông ta, cho nên Kim Ngọc Hải cũng lười gọi cho ông ta.
Rất nhanh sau đó, cả nhà Kim Ngọc Hải đã đến chỗ ở của bà cụ Kim trước.
Khoảng chừng không tới năm phút sau, người nhà của Kim Nhạc Sơn và Kim Phúc Khang cũng đã chạy tới nơi. Bây giờ bà cụ Kim không rõ sống chết, trong lòng bọn họ cũng lo lắng hơn so với bất kỳ ai khác.
Cũng không phải là lo lắng cho an nguy của bà cụ Kim mà là sợ chuyện đêm hôm đó bị bại lộ.
Cho nên bây giờ, sâu thẳm trong nội tâm bọn họ lại hy vọng bà cụ Kim chết đi mới phải. Quan trọng nhất chính là nếu như bà cụ Kim mất rồi thì cũng phải để lại cổ phần.
Một khi bà cụ Kim không còn, di sản sẽ được chia nhỏ theo luật pháp. Đến lúc đó, khả năng lớn nhất chính là chia đều cho cha anh em.
Nhưng mà đây cũng không phải là kết quả mà Kim Nhạc Sơn và Kim Phúc Khang mong muốn.
Bọn họ không muốn chia cổ phần cho Kim Ngọc Hải. "Anh cả, bà cụ có thể khỏi hết bệnh không anh?" Kim Phúc Khang có chút thấp thỏm hỏi. Sắc mặt Kim Ngọc Dung cũng có chút khó coi, dù sao thì lúc ấy cô ta cũng lại đẩy ngã bà cụ Kim.
Nếu như nói chuyện này ra thì Kim Ngọc Dung không biết phải ăn nói với cậu thế nào. "Không thể nào, chú cho rằng bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-quy-re-hien/374634/chuong-604.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.