Thật ra trong nhà thờ không tối, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ xung quanh và trên mái nhà chiếu vào, rất sáng.
Nhưng ánh sáng chói mắt của cây thánh giá ban nãy, bây giờ đột nhiên tắt ngấm, khiến người ta lập tức cảm thấy tối đi.
Steve đứng đó sững sờ, không còn một chút khí thế.
"Không thể nào! Tôi là giám mục Loset! Tôi là giám mục Loset! Thần sẽ bảo vệ tôi, ánh sáng sẽ đến với tôi, a! Thần của tôi ơi, xin hãy ban cho tín đồ trung thành này sức mạnh, để ánh sáng của người, mãi mãi chiếu rọi thế gian này!"
Ông ta nhắm mắt, hai tay đan trước mặt, cầu nguyện một cách thành kính.
Ông ta cảm thấy người mình nóng lên, trái tim lại tràn trề sức mạnh.
Hơi thở của cái chết đè ép xung quanh cũng biến mất rồi.
Ông ta mở mắt ra, thấy mặt trời chiếu qua mái vòm, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
“Thần ơi, xin hãy tiễn những kẻ dị giáo này xuống Minh giới đi!"
Ông ta nhìn về phía mặt trời và kêu lên.
“Ơ, hai người kia đâu?"
Bây giờ Steve mới phát hiện hai người kia đã đi rồi.
Ông ta chắc chắn không phải thần đưa họ đi, bởi vì thánh quang có thể tiêu diệt linh hồn bóng tối, nhưng không thể phân hủy thi thể, ông ta không làm được và thậm chí cả đại giám mục cũng không, đó là sức mạnh chỉ thiên sứ mới có.
Điều này cũng chứng tỏ, hai người kia tự rời khỏi đây.
Steve không những không cảm thấy may
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3732877/chuong-1362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.