"Các kỵ sĩ là vệ sĩ trung thành mà Thần giữ lại trên thế gian để bảo hộ Thánh Giáo, là người làm theo ý chí chí chiến đấu của Thần trên thế gian."
"Các người có bao nhiêu kỵ sĩ?"
"Ha ha, anh muốn gài bẫy tôi sao? Anh hỏi nhiều quá rồi đấy!"
Irene cuối cùng cũng phản ứng lại.
"Nhưng không sao, dù sao anh cũng sắp chết, người chết biết bao nhiêu cũng vô dụng. Đương nhiên, chỉ cần anh chịu làm người hầu của tôi, tôi có thể giúp anh rửa tội. Rửa sạch sự dơ bẩn và tội ác trên cơ thể anh, giúp linh hồn anh tắm trong ánh sáng thanh khiết."
Lý Dục Thần biết hỏi nữa cũng không có tác dụng, thở dài: "Cô nói đúng, người chết có biết bao nhiêu cũng vô dụng. Tôi vốn dĩ muốn để cô sống lâu một chút, phát huy chút giá trị. Bây giờ ... "
Irene tức giận: "Anh nói cái gì? Chết đi!"
Cây thánh giá trong tay cô ta lại phát sáng.
Nhưng lần này, ánh sáng kém rực rỡ hơn vừa nãy rất nhiều.
"Sao lại thế này?"
Irene không hiểu được, rõ ràng vừa rồi cô ta ấy đã nhận được sự chiếu cố và ban thưởng của Thần, năng lượng dồi dào hơn bình thường rất nhiều, cô ta đã tiến gần hơn đến cấp bậc thiên sứ.
"Cô không hiểu à?" Lý Dục Thần cười nói: "Vừa nay chỉ là tôi cho cô mượn một chút năng lượng mà thôi, nếu coi đây là Thần ban thưởng thì tôi chính là Thần của cô!"
"Cái gì?" Irene tức giận nhìn Lý Dục Thần, "Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3729229/chuong-1349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.