“Được rồi, đừng nói nữa, ông Châu sắp phát biểu rồi kia."
Có người nhắc nhở.
Mọi người cùng nhìn về phía bục chủ tịch.
Toàn bộ sân thể dục lập tức yên tĩnh.
Châu Khiếu Uyên đi đến giữa bục, chắp tay với mọi người rồi nói lớn: "Cảm ơn sự ủng hộ của các đồng đạo võ lâm, Châu Khiếu Uyên vô cùng cảm kích. Hôm nay tập hợp mọi người ở đây chỉ để tuyên bố một chuyện. Tôi và ông Tiêu, được mọi người gọi là Nam Châu Bắc Tiêu nửa đời người rồi, đây là vinh hạnh của chúng tôi nhưng cũng khiến chúng tôi cảm thấy hổ thẹn. Hai lão xương cốt già khoằm như chúng tôi có tài đức gì mà có thể đại diện cho toàn bộ võ lâm Hoa Hạ?"
Giọng nói của Châu Khiếu Uyên như tiếng chuông lớn, không sử dụng bất kỳ thiết bị khuếch đại nào nhưng giọng nói của ông ta lại truyền khắp sân thể dục một cách rõ ràng. Tất cả mọi người đều nghe rõ ràng.
"võ đạo thiên hạ vốn xuất phát từ một nguồn, không phân biệt vùng miền, cũng không phân biệt Nam Bắc. Nam Châu Bắc Tiêu khiến toàn bộ võ lâm Hoa Hạ chia rẽ gần nửa thế kỷ. Vì vậy hôm nay, tôi và ông Tiêu quyết định nhân lúc các đồng đạo võ lâm thiên hạ đều có mặt, thành lập liên minh võ đạo Hoa Hạ, tiến cử một người làm minh chủ, để từ nay võ lâm thiên hạ không còn tranh chấp Nam Bắc, cũng không còn thành kiến bè phái, thực sự thống nhất Hoa Hạ. Đây chính là việc làm phúc cho muôn đời vạn kiếp!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659898/chuong-1281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.