Hoàng Phủ Ngạn và Hoàng Phủ Hi đứng cách họ không xa.
Hoàng Phủ Hi vẫn ôm ngực nhưng mắt thì không rảnh rỗi , vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lâm Mộng Đình với ánh mắt đầy gian tà, lộ ra vẻ dâm dục.
"Đúng vậy, sao thế?" Lý Dục Thần nói.
Hoàng Phủ Ngạn đánh giá Lý Dục Thần từ trên xuống dưới vài lăn, không thấy dấu vết luyện võ, anh ta không khỏi có chút nghi ngờ.
“Oắt con, cậu có biết rằng cái tên này rất nguy hiểm không, nếu giả mạo thì rất có thể sẽ chết người đấy." Hoàng Phủ Ngạn cảnh cáo.
"Không giả mạo cũng sẽ chết người đấy” Lý Dục Thần
Hoàng Phủ Ngạn sửng sốt, không hiểu câu này có ý gì.
"Hừ, tôi không muốn nói nhảm với cậu. Nếu cậu là Lý Dục Thần thì giao thanh kiếm đó ra đây, còn chuyện khác không liên quan đến tôi."
"Nếu tôi không đưa thì sao?"
"Vậy thì cậu chỉ có thể chết. Tôi đã nói rồi, cái tên này rất nguy hiếm, sẽ chết người đấy."
Nói xong thì quần áo trên người Hoàng Phủ Ngạn tự động bay lên.
Ông ta giật tay một cái, chiếc cặp da dài cầm trên tay rơi xuống đất, còn trên tay thì xuất hiện một thanh kiếm.
Kiếm ý ngưng tụ, thậm chí thân kiếm còn thấp thoáng có linh khí.
Đây là cổ võ kiếm đạo, thuộc truyền thừa của một nhánh kiếm tu cổ.
Vì kiếm tu ẩn dật nên phần lớn kiếm tiên thực sự trong Huyền môn là tu sĩ tự do, không thành lập môn phái, ngược lại cổ võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659893/chuong-1276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.