“Trận pháp cỏn con, đừng hòng cản được bổn đạo gia!”
Đạo sĩ đột nhiên ném cán phất trần đi rồi bay lên giữa không trung, biến thành một cây gậy khổng lồ đập xuống sân như thể cây chống trời đổ xuống, lại giống như Thái Sơn đột nhiên sụp đổ.
Chỉ thấy cây ngô đồng trong sân đột nhiên vọt lên cành lá lan rộng, tán cây phình to, biến thành một chiếc õ khổng lồ che trên bầu trời sân.
Cây cột khổng lồ đó rơi trúng tán cây phát ra tiếng sột soạt.
Cây ngô đồng lại trở về dáng vẻ bình thường, chỉ có lá cây bay đầy trời, rơi đầy sân theo gió.
"Ồ! Có chút bản lĩnh!" Đạo sĩ có vẻ hơi ngạc nhiên.
Mã Sơn ngẩng đầu lên giận dữ nói: "Ông là ai mà dám xông vào Ngô Đồng Cư?"
Đạo sĩ liếc nhìn anh ta: "Cậu chính là Lý Dục Thần à?"
“Ông nội ông là Mã Sơn! Ông lại là ai? Có giỏi thì xuống đây đại chiến ba trăm hiệp!" Mã Sơn nói.
Không phải Lý Dục Thần!" Đạo sĩ có chút thất vọng: "Gọi Lý Dục Thần ra, hôm nay tôi đến để giết Lý Dục Thần, không liên quan đến người khác!”
Mã Sơn nổi giận: "Mẹ kiếp thẳng chó nhà ông! Chỉ bằng ông mà cũng dám ăn nói ngông cuồng à!"
Nói xong, anh ta tung một cú đấm về phía bầu trời.
Sức gió của cú đấm rất mạnh, vút lên trời như một cơn lốc xoáy.
Đạo sĩ hừ lạnh một tiếng: "Hạt gạo mà đòi nấu thành cơm!"
Hắn ta vung tay áo, ống tay áo như mây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659882/chuong-1265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.