Lý Dục Thần cười ha ha nói: "Giang sơn quốc vận chỉ ở lòng dân, chưa từng ở trong tay một người nào. Bọn tôi hành tẩu giang hồ là thay trời hành đạo, ông làm quốc chủ là làm chủ cho dân. Chỉ căn trong lòng ông có bách tính thiên hạ, lấy bách tính làm bố mẹ, thấy bách tính khổ như thấy bố mẹ khổ, thấy bách tính đau như chính mình đau thì tự khắc giang sơn vững bền, quốc vận hanh thông."
Kim Tam Phong nghe xong thì ngẩn người hồi lâu, cúi người hành lễ: "Xin nhận lời chỉ bảo”
Lý Dục Thần lại nói: "Kết nghĩa gì đó, thôi bỏ đi, không căn câu nệ hình thức. Nếu ông có thể lo cho thiên hạ, làm một hiền quân minh chủ thì tự khắc sẽ có hiền giả phò tá. Nếu ông ngu ngốc vô năng, bạo ngược vô độ, tôi ở cách xa ngàn dặm cũng sẽ lấy, mạng ông!”
Quốc chủ nghe xong sợ hãi run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ông ta vội vàng nói: "Vâng, tôi nhất định sẽ trị quốc thật tốt, xin thượng tiên giám sát”
Lý Dục Thần nhớ tới chuyện khiến bản thân đến đây liền hỏi: "Đạo tông Hoa Lang cướp nước hại dân, không thể giữ lại được. Ngoài tên tông chủ này ra, còn có những ai nữa tôi sẽ trừ khử hắn."
Quốc chủ nói: "Kim Tại Hành đã chết rồi, những người còn lại không đáng lo. Không cần thượng tiên bận tâm, giao cho tôi là được”
Lý Dục Thần gật đầu: "Cũng được.”
Đột nhiên anh nhớ tới một nhà Ba Ô đắc tội với quan lại địa phương, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659859/chuong-1242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.