“Vưu Hinh..."
Lý Dục Thần lặng lẽ đọc tên của cô ta.
Trời đã hoàn toàn tối, ánh trăng chiếu vào cơ thể cô ta phủ thêm lên người cô ta một luồng ánh sáng thánh thiện.
Anh đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt và đường chân tóc của cô ta.
“Mộng Đình!"
Lý Dục Thần cũng không biết vì sao mà anh lại nhớ đến Lâm Mộng Đình.
Ngũ quan của cô gái đang đứng trước mặt anh hoàn toàn khác với Lâm Mộng Đình nhưng lại khiến anh cảm thấy hai người bọn họ rất giống nhau.
“Mộng Đình là ai?" Vưu Hinh tò mò hỏi.
"Cô ấy là vợ của tôi."
"À, thế thì chắc chắn cô ấy rất xinh đẹp."
“Đúng vậy, cô ấy cũng đẹp giống cô vậy”
Ngay vào lúc này, một giọng nói tức giận vang lên: “Vưu Hinh! đang nói chuyện với ai đấy?”
Sau đó đèn được bật sáng lên, một người đàn ông lao ra khỏi nhà, trong tay còn cầm theo một cây gậy gõ.
“Được lắm, mày lại dám hẹn hò với cái thẳng ất ơ nào đấy! Để tao xem xem là tên yếu đuối từ đâu đến dám đánh chủ ý lên Vưu Hinh của nhà tao”
Vưu Hinh giật mình, vội vã kéo Lý Dục Thần bỏ chạy.
“Chạy nhanh lên, đó là bố tôi! Ông ấy sẽ đánh chết anh mất”
Lý Dục Thần chạy theo sau Vưu Hinh.
Nhưng phía sau còn có giọng nói giận dữ của bố. Vưu Hinh: “Các người chạy đi đâu! Các người đứng lại! Ta muốn đánh chết các ngươi!”
“Vưu Hinh, con khốn này, tao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659835/chuong-1218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.