Trong hư không xung quanh Mã Sơn, bùa chú màu vàng nhấp nháy, từng tấm bùa ấn nhập vào cơ thể anh ta, đế đèn trên lưng anh ta cũng phát ra ánh sáng vàng.
Không lâu sau, ánh sáng vàng trở nên rực rỡ bao phủ toàn bộ cơ thể Mã Sơn.
Tra Na Lệ đứng bên cạnh, căng thắng nắm chặt tay.
Ánh sáng vàng từ từ tan đi, nhìn lại đế đèn trên lưng Mã Sơn, nó đã biến mất.
Mã Sơn đột nhiên ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, rồi ngất đi.
Tra Na Lệ sợ hãi vội vàng chạy tới đỡ Mã Sơn, nhẹ nhàng vỗ vào má anh ta gọi: "Mã Sơn! Mã Sơn!"
"Anh ta không sao đâu” Đỗ Thanh Hồi nói: "Chỉ là thần hồn bị chín ngọn nến âm hỏa bao bọc nên tạm thời hôn mê thôi."
Anh ấy lấy ra vài viên thuốc rồi nhét một viên vào. miệng Mã Sơn, đưa những viên còn lại cho Tra Na Lệ nói: “Đợi anh ta tỉnh lại thì cho anh ta uống thêm một lên, những viên còn lại thì bảy ngày uống một viên”
Tra Na Lệ nhận lấy thuốc, cảm ơn rối rít.
Lý Dục Thần cũng thay Mã Sơn cảm ơn sư huynh và sư tỷ, ba người cùng nhau nhìn về phía sông Mê Kông.
Lúc này, sông Mê Kông không có gió không có sóng, mực nước cũng đã trở lại bình thường.
Đa Cát đã biến trở lại thành dáng vẻ bình thường của một con chó, chỉ là toàn thân đây máu, khập khiễng đi dọc theo những viên đá vụn ven sông về phía chiếc xe đẩy trên sườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659824/chuong-1207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.