Mã Sơn và Tra Na Lệ thuận lợi đến Thanh Lai, giao nhóm người cho đệ tử Huyền Hàng Môn đang tu luyện ở Thanh Lai.
Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, chí chờ Lý Dục Thần giải quyết xong mọi chuyện rồi cùng đi.
Nhưng mãi đến khi mặt trời đã quá giờ ngọ, Lý Dục Thần vẫn chưa quay lại, Mã Sơn bắt đầu sốt ruột.
"Không phải chỉ đánh một tên Long Bà thôi sao, chứ có phải đi xem mất đâu mà lâu thế? Dục Thần làm việc luôn quyết đoán, đến giờ vẫn chưa quay lại là chắc chắn là xảy ra chuyện rồi."
Tra Na Lệ an ủi anh ta: "Biết đâu gặp phải chuyện khác rồi, không phải Dục Thần đi cứu sư tỷ của cậu ta sao? Có lẽ cậu ta đã đi với sư tỷ của mình luôn rồi."
"Không đâu! Dục Thần nói để chúng ta ở đây đợi cậu ấy thì chắc chắn sẽ đến, trừ khi xảy ra chuyện. Anh phải đi xem đã!
“Nhưng vết thương của anh vẫn chưa lành hẳn, hơn nữa, nếu thực sự xảy ra chuyện, với bản lĩnh của chúng ta cũng không giúp được gì cho cậu ta đâu.”
"Giúp được hay không thì chưa biết, anh em gặp nạn, em bảo anh ngồi đây, còn không bằng để anh chết đi cho rồi! Lỡ đâu cậu ấy đang cần anh, đang thiếu một thắng sai vặt như anh dìu cậu ấy một phen thì sao.”
Mã Sơn nhất quyết đi tìm Lý Dục Thần, Tra Na Lệ khuyên không được nên đành đi theo anh ta.
'Vừa đến bờ sông Mê Kông, bọn họ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng diệt trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659819/chuong-1202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.