Lúc này trong tàn điện, ngọn đèn đầu dưới chân Hướng Văn Tình đột nhiên tối sầm lại, uy áp từ bức tượng Tà Thần chín đầu trên đỉnh đầu cũng biến mất.
Ánh sáng màu sắc tràn ra từ các khe hở của tàn điện, bảy lưỡng kiếm quang bản về bảy hướng, gạch ngói bay lên, tàn điện ầm ầm nố tung.
Hướng Văn Tình bay ra, triệu hồi bảy thanh kiếm giữa không trung, rồi thuận thế đấy đi, bảy luồng kiếm quang lượn một vòng trên không trung, sau đó bản về phía đầu Na Già.
Thấy Hướng Văn Tình ra ngoài, Lý Dục Thần và Đỗ Thanh Hồi đều rất vui mừng.
“Sư muội, huynh đến giúp muội!”
Đỗ Thanh Hồi xuất kiếm Thanh Vân, một luồng ánh sáng xanh đâm thẳng vào Na Già.
Lúc này, Lý Dục Thần đương nhiên sẽ không đứng nhìn.
Ba người đều là đồng môn xuất sư, tu luyện nhiều năm nên tâm ý tương thông, bọn họ biết lúc này chỉ có hợp lực mới có thể giành chiến thắng.
Kiếm Huyền Minh cũng xuất hiện
Khi ánh sáng của Thất Tỉnh và ánh sáng xanh của Thanh Vân rơi vào đầu rắn của Na Già thì một luồng ánh sáng đen cắt ngang qua, quấn quanh cổ con rắn.
Máu đen trào ra, một cái đầu rắn to lớn rơi xuống từ trên không, chìm vào sông Mê Kông, tạo nên một đợt sóng lớn trên mặt sông,
“Tốt lắm, Dục Thần!” Hướng Văn Tình khen ngợi.
Đỗ Thanh Hồi cũng lộ vẻ vui mừng nói:" Kiếm tốt lảm! Dục Thần, kiếm khí của đệ rất sắc bén, huynh và Văn Tình tấn công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659817/chuong-1200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.