Hoa sen trắng ầm ầm tan biến.
Một người đàn ông áo xanh tay cầm kiếm Thanh Vân, sau lưng đeo cung Huyền Cung Sét Đánh, đứng hiên ngang giữa không trung.
Lý Dục Thần mừng rỡ nói: "Sư huynh Thập Tam! Sao huynh lại tới đây?"
Thanh Hồi nói: “Huynh lần theo dấu vết sư muội Văn Tình để lại nên tới gần đây, thấy nơi này Phật quang sáng ngời, sát khí ngút trời nên tới xem, không ngờ lại là sư đệ”
"Sư tỷ đang ở bên trong, hình như bị đèn Chúc Long Cửu Âm nhốt lại rồi." Lý Dục Thần nói.
Nghe đến tên đèn Chúc Long Cửu Âm, Đỗ Thanh Hồi cũng giật mình.
"Có phải sư huynh Đỗ không?" Giọng nói vui mừng của Hướng Văn Tình truyền tới.
"Sư muội Văn Tình, là huynh đây, muội không sao chứ?
"Muội không sao, mọi người tới kịp quá, nếu chậm thêm nửa ngày nữa thì bọn huynh sẽ không gặp được muội nữa rồi”
Đỗ Thanh Hồi nói với Lý Dục Thần: "Dục Thần, nơi này giao cho huynh, đệ đi cứu sư tỷ của đệ đi"
Lý Dục Thần gật đầu: "Sư huynh, huynh cẩn thận, vừa rồi Phật quang chính pháp này rất kỳ lạ, chắc chắn không phải là năng lực mà yêu tăng Long Bà Ba Dục này nên có.
“Huynh cũng nhận ra rồi” Đỗ Thanh Hồi nói: "Để tìm sư tỷ của đệ, huynh đã cố ý tra cứu tư liệu thượng cổ của vùng Nam Dương, tương truyền bên bờ sông Mê Kông có một nơi Phật cổ an nghỉ, trấn áp Tà Thần thời thái cổ, có lẽ là nơi này rồi”
“Thảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659814/chuong-1197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.