Xe chạy được khoảng 50 cây số, chiếc khóa điện trên người Mục Khôn bắt đầu phóng điện, lóe lên những vòng sáng.
Mục Khôn co giật, như đi một vòng địa ngục.
Chỉ những ai từng trải qua mới hiểu được nỗi đau đến ấy, ngay cả người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng không thể chịu đựng nổi.
Ông ta cố tình lái xe chạy xuống sông Mê Kông, đồng quy vu tận cùng họ.
Nhưng ông ta phát hiện, chiếc xe lại lướt trên mặt nước như đi trên đất bằng.
Bên tai vang lên giọng nói của Lý Dục Thần: "Ông càng kéo dài thời gian, sẽ càng phải chịu nhiều đau đớn hơn. Đừng cố tự sát, ông sẽ không thành công đâu”
Mục Khôn hoàn toàn tuyệt vọng.
Ông ta chỉ còn cách lái xe, men theo bờ sông Mê Kông, đi sâu vào Tam Giác Vàng.
Khi đi qua một ngã rẽ, Lý Dục Thần nhìn thấy từ xa có vài điểm đen di chuyển chậm rãi trên con đường từ phía bắc xuống nam.
“Dừng lại." Lý Dục Thần nói.
Mục Khôn miễn cưỡng dừng xe lại.
Những điểm đen đó dần di chuyển lại gần, có thể nhìn thấy là một người và một chiếc xe đẩy.
Chiếc xe đẩy di chuyển rất chậm, khoảng cách đến lần phóng điện tiếp theo ngày càng găn, vệt mồ hôi túa ra trên trán Mục Khôn, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi.
Trong lòng ông †a nguyền rủa kẻ đẩy xe. Nhưng rất nhanh ông ta nhận ra mình đã nguyên rủa sai, bởi người đẩy xe không phải người, mà là một con chó.
Chiếc xe đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659790/chuong-1173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.