Lý Triệu Phong hơi sửng sốt: "Làm sao có thể? Ở trong sòng bài của Hào Giang, ai có thể thắng được Hà Gia Xương?"
"Lỡ như thắng thì sao?", Lý Ngôn Thành nói
"Bố! Cách hành xử này không giống bố! Bố từng dạy chúng con không được kiếm đến đồng xu cuối cùng. Bố còn nói khi đầu tư nhất định phải từ bỏ việc đánh cược, quay trở về với lý trí. Bình thường bố ghét nhất việc đánh bạc, tại sao lần này..."
Lý Triệu Phong có chút nôn nóng nhìn người bố già của mình.
Lý Ngôn Thành đột nhiên cười: "Triệu Phong, con có biết tại sao bố chọn con làm người nối nghiệp không?"
"Đó là bởi vì con rất cẩn thận", Không đợi Lý Triệu Phong trả lời, Lý Ngôn Thành tiếp tục nói: "Em trai con rất nghiện đánh cược, dễ thắng nhưng cũng dễ thua. Nó có thể phát triển giang sơn, nhưng lại không thể giữ được. So sánh với nó thì con không thể phát triển bằng nhưng con có thể giữ vững được. Ở phương diện này, con mạnh hơn nó rất nhiều. Đối với một gia tộc, việc giữ vững sự nghiệp quan trọng hơn nhiều so với việc phát triển. Cho nên, bố đã chọn con làm người nối nghiệp”.
Lý Triệu Phong không biết tại sao bố lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, nhất thời im lặng một lúc.
“Có thể các con đều cảm thấy nhà họ Lý ở Hương Giang đã đủ giàu có, đủ cường đại rồi”, Lý Ngôn Thành xoay người lại, mỉm cười lắc đầu: "Nhưng các con không biết nhà họ Lý thực sự có bao nhiêu cường đại và lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659758/chuong-1141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.