“Cút”
....
“Chơi xì tố đi”, Mã Sơn nói.
“Được, chơi”, Hứa Trí Thẳng gật đầu với người chia bài.
Người chia bài lấy ra hai bộ bài mời Mã Sơn kiểm tra.
Mã Sơn vẫn phóng khoáng như cũ, phẩy tay nói: “Không cần, các anh là sòng bạc lớn, tôi tin các anh”.
Người chia bài bắt đầu chia bài.
Mã Sơn đặt cược rất tùy ý, hoàn toàn không chú ý vào bài, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía Tra Na Lệ ngồi bên cạnh liếc mắt đưa tình.
“Vợ à, em xem bài đi!”
Gần như mỗi lá bài Mã Sơn đều nhờ Tra Na Lệ xem rồi tranh thù sở tay của cô ta.
Lần nào Tra Na Lệ cũng đập mu bàn tay của anh ta, nói: “Đáng ghét”
Dáng vẻ của hai người khiến Hứa Trí Thắng nhíu mày. Mẹ kiếp, đây nào phải là đi chơi bài, rõ ràng là coi sòng bạc là khách sạn cho cặp đôi nghỉ dưỡng!
Bọn họ cứ thế chơi mười mấy ván. Bất kể Hứa Trí Thẳng dụ dỗ hay chọc giận thế nào, Mã Sơn cũng không mắc câu, không chơi bẩn, cũng không đặt cược lớn.
Sau mười mấy ván, anh ta chỉ mới thua vài triệu.
Hứa Trí Thắng nóng ruột. Nếu như tên này cứ chơi như thế này thì có ba ngày ba đêm cũng không thể chơi hết được hai tỷ rưỡi.
Thấy bọn họ liếc mắt đưa tình với nhau, Hứa Trí Thắng càng nhìn càng tức.
“Ông chủ Mã, chơi nhỏ thế này thật không giống tác phong của anh”
“Nhỏ ư?", Mã Sơn nhìn mặt bàn một cái: "Hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659744/chuong-1127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.