Hà Quảng Chí tự hào: “Thế này có tính là gì? Sòng bạc thế này bọn tôi còn có mười mấy nơi nữa cơ”
Mã Sơn giơ ngón cái: "Không hổ là vua sòng bài Hào Giang!”
Hà Quảng Chí cười nói: "Anh Mã Sơn, anh có hứng thú đến Hào Giang không? Chúng ta là anh em mà, chỉ cần anh đồng ý thì sau này anh sẽ có được vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết”
Mã Sơn giật mình, bấy giờ anh ta mới hiểu ra, Hà Quảng Chí nhiệt tình với mình là vì mục đích này.
“Cậu Hà, thịnh tình của cậu tôi xin nhận, tôi và Dục Thần lớn lên bên nhau từ nhỏ, ngoại trừ cậu ấy, tôi sẽ không giúp bất cứ ai khác”
Hà Quảng Chí không chịu từ bỏ, anh ta nói: “Anh Mã Sơn, anh là rồng, với năng lực của anh, cần gì phải bó mình trong mương rãnh, giang hồ rộng lớn, anh nên đi ra ngoài thi triển bản lĩnh. Không phải tôi nói khoác. chứ ở trong cái nghề đánh bạc này, nhà họ Hà bọn tôi là nhà giàu số một chân chính đấy. Thật ra tôi có hùng tâm tráng chí cao xa hơn, muốn trở thành nhà giàu số một thế giới, đáng tiếc bên cạnh không có người tài. Anh Mã Sơn chịu đến chỗ tôi, giúp tôi lên làm gia chủ nhà họ Hà, thực thi kế hoạch, tôi đảm bảo, sau này anh sẽ dưới một người, trên vạn người! Cái này có lẽ Lý Dục Thần không cho anh được đâu nhỉ?”
Mã Sơn đanh mặt: “Tôi không quan tâm tiền tài, địa vị gì hết, tôi và Dục Thần là anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659724/chuong-1107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.