Nguyễn Hướng Đông chở bọn họ tới khách sạn Peninsula. Nơi này và khách sạn Bốn Mùa mà Lý Dục Thần vừa mới tới lúc nãy nâm đối diện nhau, cách một mặt biển, một cái nằm ở bờ bắc cảng Victoria, một cái nằm ở bờ nam cảng
Nguyễn Hướng Đông nói: " Nhớ năm xưa, toàn bộ Tiêm Sa Chủy đều là địa bàn của tôi, ai dám không nể mặt tôi chứ! Có điều thời đại đã thay đổi rồi, bang phái của chúng tôi không nổi tiếng nên thanh niên bây giờ đều không biết tôi, chỉ biết tôi là một diễn viên đóng vai phụ”.
“Hồng môn vẫn rất được mọi người kính trọng mà phải không?", Lý Dục Thần hỏi
Nguyễn Hướng Đông xua tay, thở dài: "Hồng môn Đông Nam Á bị tên khốn Giang Long Huy làm nát bét, ai cồn coi Hồng môn ra gì nữa?”
“Không phải Giang Long Huy lợi hại lắm à?”
“Hừ!", Nguyễn Hướng Đông nhổ nước bọt: “Lợi hại thì làm được gì? Danh tiếng của Hồng môn được gây dựng nên không phải nhờ lợi hại! Năm xưa Tào bang, Thiên Địa hội, Tam Hợp hội, có bang hội nào không vì nước nhà? Nội bát đường, ngoại bát đường của Hồng môn có cái nào không lấy trung nghĩa làm đầu? Chúng tôi bái tổ sư, bái Quan Công, bái đại ca, phải chú trọng chữ “Nghĩa”. Hồng môn được kính trọng cũng là nhờ chữ “Nghĩa” này.
“Tên khốn Giang Long Huy phá hỏng hết quy định của Hồng môn, không chuyện thất đức nào không làm. Chẳng những làm vậy với người ngoài mà còn làm vậy với cả người nhà, trù dập người trái ý mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659700/chuong-1083.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.