“May cứu tôi", Jamison đau đớn la lên.
Anh ta có thể chịu đựng việc bị đao chém, rìu chặt, cắt đứt gân cốt nhưng cơn đau khi nọc độc ngấm vào xương thì ngay cả người điều chế ra nó là anh ta cũng không thể chịu nổi.
Nhất là khi anh ta biết rõ trong túi của mình có thuốc giải.
“Mau lên, đưa thuốc giải cho tôi”, anh ta chỉ tay về phía chiếc túi của mình.
Lý Dục Thần vẫn đứng yên không nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Ai sai anh tới giết tôi?”
“Không... Tôi không biết... Là tổ chức... Là tổ chức nhận đơn, phân công tôi... Mau cứu tôi... Thuốc giải.."
“Tổ chức gì?”
“Mạt Nhật..."
“Trụ sở ở đâu?"
“Không... Không biết”.
“Thủ lĩnh là ai?"
“Satan."
“Satan là ai, ở đâu?”
“Không, tôi không biết, chúng tôi chỉ liên lạc một chiều."
Lý Dục Thần gật đầu, xem ra Môi Đỏ không lừa anh.
Anh cầm túi của Jamison lên, lục ra được một lọ thuốc: "Là cái này à?”
“Đúng, chính là nó!", ánh mắt .Jamison lóe lên niềm hy vọng.
“Tôi hỏi lại lần nữa, Satan là ai, ở đâu? Nếu như anh vẫn trả lời là không biết, vậy thì tôi sẽ ném lọ thuốc này xuống biển”.
Lý Dục Thần đi lại chỗ cửa sổ sát đất, mở một khe cửa sổ ở góc ra, gió lùa vào phòng kêu ù ù.
Da Jamison dần nát rữa, vết thối rữa lan rộng ra rất nhanh.
Anh ta nhớ tới tình trạng thê thảm của những người từng bị mình hạ độc, trong lòng ngập tràn sợ hãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659696/chuong-1079.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.