"Khí thế cương chính!"
Hầu Khuê Đông và Nghê Hoài Kỳ đồng thời vô cùng kinh
"Ông là đệ tử Khổng Môn?" "Không, tôi là đệ tử Mạnh gia", Lạc Đông Phúc nói.
"Mạnh gia?", Hầu Khuê Đông nhíu nhíu mày: "Đệ tử Nho gia từ trước đến nay không tham dự phân tranh võ lâm, ông muốn làm gì?"
"Nhà họ Từ có ân với tôi, mấy người muốn động vào người nhà họ Từ thì phải bước qua tôi trước", Lạc Đông Phúc nói.
Hầu Khuê Đông dường như có chút kiêng ky với Mạnh gia, ông ta và Nghê Hoài Kỳ liếc nhau một cái, nói: 'Nho gia không đọc sách, lại chạy tới đánh nhau. Mau đi đi, đừng nói người luyện võ chúng tôi bắt nạt người đọc sách”.
Lạc Đông Phúc cười nhạt một tiếng: "Tiên thánh có câu là mặc dù có hàng ngàn vạn người ngăn cản, ta vẫn hướng tới! Chính là bởi vì tôi là người đọc sách, mới biết được chắc chắn phải làm chuyện này, cho dù có chết cũng không hối hận. Hai vị Tông Sư, mời đi".
Lời nói của ông ta vô cùng bình tĩnh tự nhiên, lại tự mang một sự hào hùng, phối hợp với khí thế cương chính bộc phát ra trên người ông ta, lọt vào tay người khác lại có một loại cảm giác nhiệt huyết dâng trào.
Lang Dụ Văn không khỏi gật đầu thầm khen, đây chính là khí phách thư sinh đi!
Ông ta cũng là người đọc sách, nhưng so sánh với Lạc Đông Phúc cũng có chút xấu hổ. Nửa đời phiêu bạt, trên người dính đầy hơi tiền, làm gì có dáng vẻ nào của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659330/chuong-710.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.