Trời chiều rơi xuống, chân trời có hàng ngàn tia nắng đỏ rực.
Trên đỉnh núi Chiêu Bảo, thành cổ Uy Viễn được mây tím trên bầu trời bao quanh, trong mây như có thần long bay múa.
Trên tường thành, một người đứng vững, tùy ý buông thống tay.
Một người khác khom người lao về phía trước như một hư ảnh, đâm một kiếm tới.
Kiếm khí ngưng tụ thành sương, tường thành nứt ra, † vô số tảng đá bay tán loạn.
Một màn này, nếu có người ghi chép lại, nhất định sế là cảnh tượng xưa nay chưa từng có.
Ngay cả chính Liễu Kim Sinh, trong khoảnh khắc đó cũng cảm thấy rất đáng tiếc.
Đáng tiếc, khung cảnh anh hùng cái thế như thế mà không có ai nhìn thấy!
Kiếm khí đã đâm rách hư không, đi đến trước ngực. Lý Dục Thần. Chỉ cần tiếp tục tiến lên một chút nữa thôi là anh sẽ đẫm máu tại chỗ.
Đúng lúc này, thân hình Liễu Kim Sinh bỗng nhiên trì trệ, giống như cả người ông ta và cả kiếm khí đều bị đâm. vào bông vậy.
Trước mắt bị màn sương màu tím mông lung che kín, cái gì cũng không nhìn thấy.
Liễu Kim Sinh quá mức sợ hãi, vội vã lui về sau, mới phát hiện ra ở trước người Lý Dục Thần có một đám mây màu tím vắt ngang qua.
Một kiếm kinh thiên động địa vừa rồi của ông ta đã đâm vào đám mây này.
Ông ta có nghĩ thế nào cũng không hiểu được, đám mây này nhìn qua cũng chỉ là một đám sương mù mà thôi, sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659267/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.