Tiếc là Nhất Chi Mai đã nhìn thấu ông ta, bà ta mắng: “Hứ! Nỗi khổ? Nỗi khổ gì? Chẳng phải là nhà họ Liễu các ông chê xuất thân của tôi thấp hèn, xem thường dân giang hồ hay sao? Nếu ông thực sự có lòng thì tại sao sau khi ông trở thành gia chủ rồi, ông không tới tìm tôi? Ông biết rất rõ tôi đang ở đâu”.
*A Mai, năm đó tôi đã nói rồi, đợi tới khi tôi đột phá lên Tiên Thiên thì không còn ai có thể ngăn cấm được tôi nữa. Giờ tôi đã làm được rồi. A Mai, trở về đi, trở lại bên tôi đi, tôi đón bà về nhà họ Liễu, không còn ai dám nói ra nói vào gì bà nữa”.
Liễu Kim Sinh nói xong, mọi người đều giật mình. “Cái gì? Ông ta đã đột phá lên Tiên Thiên rồi ư?”
“Ôi, nếu vậy thì vị trí Tông Sư số một Nam Giang năm nay không còn gì phải bàn cãi nữa rồi nhỉ?”
“Trời ạ, Tiên Thiên, nghĩa là còn cao hơn cả Tông Sư, là đỉnh cao đích thực của võ đạo! Nếu còn lên cao hơn nữa là sẽ thành tiên nhỉ2”
Ngay cả mấy vị Tông Sư ở đây cũng thay đổi sắc mặt.
Chỉ có Hà Trường Xuân là không thèm để ý chút nào.
Lý Dục Thần để ý thấy trong đám đông có hai ánh mắt lóe lên sự hưng phấn và ý chí chiến đấu đang nhìn Liễu Kim Sinh.
Nhất Chi Mai cười: “Chúc mừng Liễu Đại Tông Sư nhé! Chúc mừng ông trở thành Tiên Thiên! Tiếc là tôi chẳng hứng thú gì với ông hết, càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659220/chuong-600.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.