Quả nhiên, sắc mặt Cố Ngôn Châu biến đổi, nói: "Phu nhân nói rất đúng, tôi lớn tuổi, mắt mờ rồi, quả là nên về nhà dưỡng lão, hưởng phúc".
Trần Định Bang khiếp sợ: "Ông Cố, ông hà tất phải như vậy?”
Cố Ngôn Châu khoát tay ngăn cản: "Lão gia, mấy năm nay được ông chứa chấp, Cố mỗ vô cùng cảm kích. Không có bữa tiệc nào là không tàn, thật ra tôi phải đi từ sớm hơn. Tôi đã rời khỏi Tân Môn mấy chục năm, cũng nên về nhìn xem".
Trần Định Bang yên lặng, rốt cục thở dài đáp: "Lá rụng về cội, cũng tốt, cũng tốt!"
Cố Ngôn Châu đi.
Tông Sư Hoàng Tổ Hùng của nhà họ Hoàng vẫn chưa tới.
Trên người Trần Chí Hổ càng ngày càng đau.
Phan Phượng Anh vô cùng sốt ruột, bà ta cảm thấy cầu người không bằng cầu mình, cởi chuông phải cần người buộc chuông, nên quyết định tự mình đi tìm Lý Dục Thần. Không phải là tiền thôi sao! Không có gì là một trăm triệu không giải quyết được, nếu có vậy lại thêm một trăm triệu!
Khu nhà La Bội Dao đang ở là một khu phố cũ, tại khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn.
Từ lâu Phan Phượng Anh đã biết La Bội Dao ở chỗ này. Mỗi lần ngồi xe sang đi ngang qua cổng khu nhà, bà ta liền sẽ nghĩ đến người phụ nữ khiến bà ta như hóc xương cá kia. Nhưng không lần nào bà ta bước xuống xe, lại càng không đi vào trong khu nhà này đi xem xét. Bước vào khu nhà ở cấp thấp như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659152/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.