Tuy ánh hoàng hôn đã tắt, nhưng trời vẫn chưa tối, ánh màu đen này, trong đầm hoang mặt trời sắp lặn, lại sáng rõ chói mắt như vậy.
Lam Điền hơi kinh hồn bạt vía, không biết phải làm thế nào. Cô bé chỉ có thể nhỏ tiếng gọi: “Chú ơi, chú ơi, chú làm sao thế?”
Nhưng Lý Dục Thần đã không nghe thấy giọng của cô bé.
Có thể của anh rơi vào một trạng thái mê man khác, thứ gì đó trong huyết mạch được thức tỉnh, mang theo sức mạnh cường mạnh, kẹp chặt linh hồn của anh, ngay
cả đạo tâm khảo nghiệm từ lâu cũng nổi lên.
Hoàng hôn buông xuống, mọi thứ trước mắt dân mơ hồ, biến thành một màn ánh sáng trắng mờ mờ.
Đây là thế giới không có gì hết.
Ngay cả mình cũng không cảm nhận được sự tồn tại của bản thân.
Mọi thứ đều trở nên hư vô, không còn tồn tại.
Không có gì khác, không có bản thân, cũng không có đạo.
Không biết luông khói đen từ đâu nổi lên bay dập dờn trong thế giới hư vô.
Dần dần, khói đen méo mó thành hình người, không có ngũ quan, không có diện mạo, không thể phân biệt dáng vẻ của nó, nhưng Lý Dục Thần như cảm thấy, đó chính là bản thân mình.
Sau đó, một làn khói từ lồng ngực anh chảy ra, rơi vào trong tay anh, biến thành một thanh kiếm.
Bóng người đó vẫn là khói, vẫn méo mó, hư ảo, duy chỉ có thanh kiếm đó thẳng tắp, lại cũng động đậy.
Người và kiếm cùng méo mó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659131/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.