Tra Võ Anh vẫn ngồi bất động như tượng, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Con có biết chuyện Lý Dục Thần tới Hương Giang không?”
“Biết ạ”, Tra Minh Huy nói: “Anh ta mới vừa lên máy bay, người của con đã tận mắt thấy anh ta lên máy bay rồi”.
“Vậy con có biết anh ta tới Hương Giang làm gì không?”
“Chuyện này...”, Tra Minh Huy đột nhiên nghẹn lời: “Nhà họ Lý mới vừa khởi sắc trở lại, chắc là anh ta đi bàn chuyện làm ăn?”
“Hừ!”, Tra Võ Anh hừ lạnh một tiếng: “Bàn chuyện làm ăn! Bàn chuyện làm ăn thì sao không dẫn theo Lang Dụ Văn mà lại là Mã Sơn? Đến bao giờ con mới có thể thông minh ra đây?”
Tra Minh Huy thấy bố nổi giận thì cúi đầu xuống, không dám nói tiếng nào.
Tra Võ Anh nói: “Con biết đấy, căn cơ của nhà họ Tra chúng ta đều ở Nam Dương cả”.
“Ý bố là tên họ Lý đó tới Hương Giang là để nhằm vào chúng ta?”, Tra Minh Huy kinh ngạc hỏi.
“Nói con không có đầu óc thì con đúng là không có đầu óc thật!”, Tra Võ Anh tức giận: “Nếu Lý Dục Thần muốn nhằm vào nhà họ Tra chúng ta thì liệu con có còn có thể đứng đây nói chuyện được không?”
“Vậy ý bố là sao?”
“Bố lo là lần này bão lớn sẽ đổ bộ vào Nam Dương, gây ảnh hưởng lớn tới sản nghiệp của chúng ta”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3465626/chuong-1196.html