Lý Dục Thần bay đến thành phố Mai với tốc độ nhanh nhất.
Lúc anh đến trên không khu nhà họ Nghiêm, anh biết đã có chuyện không hay.
Dùng thần thức nhìn, cả khu sân viện ngập tử khí.
Giữa vườn cây xanh tươi tràn đầy sức sống xung quanh, giống như một vết bẩn màu đen trên thảm xanh.
Lý Dục Thần đáp xuống sân viện, lọt vào mắt là từng xác chết khô héo, nằm ngổn ngang trong sân viện.
Anh nhìn một vòng, không có người nào quen.
Nhìn cách ăn mặc, có mấy người làm và bảo vệ có lẽ là nhà họ Nghiêm gọi về, còn có mấy công nhân tu sửa.
Đi vào trong phòng, bên trong có mấy thi thể, trong đó có Nghiêm Sĩ Khâm, con trai cả của Nghiêm Công Nghiệp.
Nghiêm Sĩ Khâm quỳ dưới đất, trên khuôn mặt khô cạn còn có vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng trước khi chết.
Các phòng khác không có người, chỉ có phòng bếp có hai xác chết, một người trong đó Lý Dục Thần từng gặp, là bác gái mà hôm đó anh đến phủ Nghiêm, đã không cho anh vào nhà.
Trước sau tổng cộng gần hai mươi người, đều là xác khô, trông vô cùng đáng sợ.
Đây là lần tàn sát đau lòng thương tâm điên cuồng nhất mà Lý Dục Thần gặp từ khi xuống núi.
Trong lòng anh vô cùng bức bối, phẫn nộ, tức giận, sát ý mãnh liệt dâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3416911/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.