“Thật lợi hại!”
Vẻ mặt của Hồng Phong thay đổi, không ngờ bản lĩnh của tên Lâm Hàn này lại đáng sợ như vậy, sáu người bảo vệ đều không phải là đối thủ của hắn ta, trước mặt hắn ngay cả cánh tay cũng không động tới được, trong chốc lát đã bị giải quyết.
Giây tiếp theo anh ta liền phát hiện ra mình đang bị Lâm Hàn nhìn chăm chú.
“Mày muốn làm gì?”
Hồng Phong lùi lại một bước, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường:
“Lâm Hàn, bản lĩnh của mày không tồi, hèn chi Trần Nam lại coi trọng anh!”
“Nhưng mày còn dám ra tay với tao sao? Tao cảnh cáo anh, tao là con cháu dòng chính của nhà họ Hồng! Nếu như mày dám động tới tao, cẩn thận nhà họ Hồng báo thù… A!”
Anh ta chưa kịp nói xong thì đã bị Lâm Hàn túm chặt lấy tóc, mạnh mẽ ấn xuống.
Sau đó, đầu gối Lâm Hàn co lên.
Bụp!
Đầu gối anh đập vào trước trán Hồng Phong.
“A a a! Đau chết tôi rồi!”
Hồng Phong hét thảm, đầu óc choáng váng, một mùi tanh ngọt truyền tới, máu tươi chảy xuống cánh môi anh ta.
“Chảy máu rồi…”
Hồng Phong sờ trán, thoáng ngẩn người, tiếp đó ngọn lửa thịnh nộ bùng cháy hừng hực.
“Lâm Hàn… một con kiến hôi như mày, lại dám đánh tao tới đổ máu!”
Anh ta nhìn chòng chọc Lâm Hàn, vừa khó tin, vừa phẫn nộ, hai mắt đỏ hoe, chỉ hận không được giết chết anh.
“Lâm Hàn này… đúng là tự tìm chỗ chết, vậy mà dám đánh cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngheo-thanh-ty-phu/3558571/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.