Trong khi Dư Tư Mẫn đang vô cùng lo lắng thì Trần Thanh Xuyên lại tỏ ra rất hờ hững.
Đương nhiên là anh sẽ không lo lắng về những thứ đó, trong mắt anh tập đoàn Khổng thị đúng là kiểu trâu bò, nhưng dù có thế thì cũng chỉ là một đống phân trâu to mà thôi.
Nhưng có vẻ như Khổng Hiểu Vũ không nghĩ như vậy, anh ta thấy Trần Thanh Xuyên không nói gì thì chỉ cho là Trần Thanh Xuyên đang sợ hãi, vì thế lại càng thêm đắc chí gào lên: “Sao thế, bây giờ mới biết sợ rồi sao? Tôi nói cho anh biết, có sợ thì cũng đã muộn rồi, có một số người không phải là người mà anh có thể đắc tội được đâu!”
Trong lúc anh ta đang kêu gào một cách đầy kiêu ngạo và đắc thắng thì bỗng nhiên có người đi đến và kéo cánh tay của Khổng Hiểu Vũ.
“Cậu Khổng, hay là bỏ qua chuyện này đi, chúng ta nhanh đi chỗ khác thôi!”
Người này quen biết Trần Thanh Xuyên, cũng quen biết cả Khổng Hiểu Vũ, nhưng anh ta có tình bạn sâu đậm với Khổng Hiểu Vũ hơn nên trong lòng mới hướng về phía Khổng Hiểu Vũ hơn.
Nhưng Khổng Hiểu Vũ lại không hiểu ý của anh ta mà ngược lại còn không vui nói: “Anh kéo tay tôi làm gì, mau buông ra đi!”
Khổng Hiểu Vũ tức giận nói, người vừa nói lời khuyên nhủ kia có vẻ rất bất lực, nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn nói: “Cậu Khổng, anh hãy nghe tôi nói…”
“Nói cái mẹ gì, anh có tư cách gì mà nói chuyện với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ho-hao-mon/2618580/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.