Nhấn nút replay đoạn video lên 1 lần nữa, Vũ Dương căng thẳng nhìn vào màn hình máy tính. Những con người trên đó lại chuyển động. Rồi ông Hưng ngã xuống. Rồi bà An định lao tới thì ông Hưng ngăn lại. Và cuối cùng là..
Không biết đã là lần thứ mấy chàng bác sĩ pháp y xem đoạn video kia. Xem đến nỗi Vũ Dương đã thuộc làu những tình tiết của đoạn video nhưng không hiểu sao anh vẫn muốn xem lại. Ông Quốc cầm ly nước rỗng đi ngang qua bàn ăn, nhìn thấy con trai cứ liên tục coi đi coi lại 1 đoạn video không lời thì lập tức sinh nghi.
Người cha đơn thân đó vội rón rén bước chân để tới gần hơn với cái màn hình vi tính. Nhưng thứ đập vào mắt đã làm ông phải buông ra 1 tiếng thở dài. Ông Quốc vò đầu bứt tai chính mình. Ông than vãn.
- Trịnh Vũ Dương ơi là Trịnh Vũ Dương! Thà mày coi phim sẹc thì đời tao còn chút hi vọng bế cháu. Chứ ai đời đêm khuya thế này mà mày lại xem video bắn giết thì thôi xong rồi con à.
- Ba thiệt tình đó!
Bị ông Quốc phá bĩnh, Trịnh Vũ Dương chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán mà gấp máy tính xách tay của mình lại. Mắt thấy thằng con chuẩn bị rời đi, ông Quốc vội vàng lao đến ngán đường.
- Cái thằng ranh này! Nuôi mày từ trong miếng giẻ nuôi ra ra mà mày nỡ đối xử với tao như vậy hả?
- Cái gì mà nỡ đối xử chớ? Chẳng qua là khuya rồi. Con lên phòng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rang-chieu/3343152/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.