" Buổi lễ ấy với tôi như một giấc mơ vậy. Tôi luôn muốn giấc mơ đó được lặp lại một lần nữa. Tôi luôn mong muốn em về bên tôi để chăm sóc tôi và nhẹ cầm tay tôi khiêu vũ như ngày ấy. Những tháng ngày hạnh phúc của tôi bên em tôi thật quá lưu luyến. Em nhớ nhé! Cả cuộc đời của em là của tôi! Tôi yêu mọi thứ thuộc về em..."
***
Tôi ngủ dậy với đôi mắt thâm. Cả tối qua thức để nghĩ về em. Ngủ dậy sợ em quên, tôi đã phải nói khéo với mẹ để mượn đồ trang điểm đem đi. Ối trời. Đồ trang điểm của mẹ tôi cực kì đặc sắc à nha. À mà còn chẳng biết em có nhìn thấy tin nhắn tôi gửi không nữa cơ chứ. Ngày lễ tới rồi không khéo lại phải rủ bọn cùng lớp đi thật thì đúng là mất mặt mà. Tôi đã xấu hổ thật đấy! Giờ nhớ lại vẫn thấy xấu hổ nữa. Tôi đã phải xách nguyên cái hộp to đùng cùng với cái túi đựng váy vóc đi học. Tới lớp, chúng nó cứ xô nhau vào hỏi tôi có bạn gái rồi à? Có từ bao giờ? Vì em, tôi mệt lắm rồi đấy.
Chiều hôm ấy vừa tan học, tôi đã lỉnh kỉnh xách đồ xuống chỗ ghế nơi tôi hẹn em.Em đã đứng chờ từ bao giờ. Vẫn là một em như thế. Vẫn Mặc đồng phục, quần legging đen bó như mọi khi. Tôi gọi với ra.
- Ê!
Em ngoái đầu lại nhìn tôi, cười tươi rói. Em vừa nói vừa cười hỏi tôi sao tự nhiên lại rủ em đi chơi. Tôi bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ra-di-roi-moi-biet-toi-that-su-yeu-em/2134737/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.