" Tình cờ thật, sau cái vụ bát mì nóng hổi mà em gây ra cho tôi, lại tới lượt tôi gây họa cho em. Vì em cản chân mà tôi bị muộn những 15 phút đó em biết không? Tôi đã nhẩm, lần sau mà gặp, phải tránh mặt đi thôi..."
***
Hôm đó vừa hết mưa khoảng nửa tiếng, trời đã quang mây đãng, gió thổi nhẹ, tiết trời mát mẻ dễ chịu hơn. Vì tôi phải học đội tuyển, nên tan muộn hơn 2 tiếng. Vốn đã rất vội vì phải tới thính phòng ngay. Hôm nay chúng tôi sẽ họp về việc bữa tiệc khoe người yêu. Nghe vớ vẩn nhỉ? Tôi vốn không thích những loại tiệc tùng kiểu thế này, nhưng nó đã chiếm trọn 70% vé bầu và tôi đành nghe theo. Nhưng tôi làm gì có ngời yêu chứ?! Vừa thở dài tôi vừa chày thật nhanh ra cổng. Nhưng quái thai thế nào, lại là em! Em không biết gì nên cứ thế ngây ngô băng qua cổng.
- Tránh! Tránh ra!!
Tôi có nhớ là tôi đã hét lên như thế trước khi... Rõ là nghe thấy tôi hét, em ngẩng mặt lên nhìn. Nhìn nhìn cái gì?! Còn không mau tránh ra?! Em thấy tôi thì lại mắt "A" mồm "O", đứng như trời trồng. Biết em sẽ không phản ứng đủ nhanh, tôi cố thắng gấp nhưng đường vừa mưa ướt nên trơn quá....! Mất đà, tôi ngã chúi xuống, đâm vào em.
Mắt tôi lúc ngã nhắm chặt lại, giống như lúc chuẩn bị ăn đòn, đợi cái khoảnh khắc mà chả ai trong ai chúng ta mong đợi. Tôi nghe em la oai oái, thấy xấu hổ hết biết luôn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ra-di-roi-moi-biet-toi-that-su-yeu-em/2134732/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.