Sau ngày hôm đó ta không còn nhìn thấy Lộng Ngọc nữa.
Tần Ấn Nguyệt cũng đã về tới Linh Lăng, còn đặc biệt đến báo bình an cho ta. Ta vẫn nán lại Linh Lăng, cả ngày ngồi không chẳng có việc gì, hoặc là không mục đích mà đi ra phố.
Ta quả nhiên vẫn đã đánh giá cao mình. Nói gì mà chỉ cần ở lại bên cạnh Lộng Ngọc, cho dù y có thê thất, cho dù y lợi dụng ta, ta cũng không hề gì… Nhưng chân chính khi những điều này biến thành sự thật, ta vẫn không thể thừa nhận. Ta nên rời khỏi y rồi. Không ai bức ta, nhưng sau khi nghe thấy lời làm nhục mình vô tận như vậy, ta đã chẳng còn mặt mũi ở lại bên cạnh y nữa.
Ta hận sự vô tình của y, hận y coi ta là công cụ thậm chí đồ chơi, hận y không để tâm đến ta, hận y toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ tiền đồ bản thân.
Nhưng ta càng hận bản thân ta. Ta hận bản thân ta quá ngốc, hận si niệm của mình, hận mình chẳng cách nào không để ý đến y.
Ta quyết định gặp lại y lần nữa. Sau đó ta nhất định sẽ đem y nhổ tận gốc khỏi lòng mình.
Đại tuyết liên miên phất phơ gần nửa tháng ròng, tuyết chưa ngừng, mà người đi lầu trống.
Yến Vũ ngày ngày đứng ngóng trông ngay cửa, ta biết người nàng chờ cũng là người ta muốn chờ. Chỉ là sau khi người nọ trở về, nàng có thể vui mừng nhào vào lòng y làm nũng, mà ta, lại chỉ có thể lẳng lặng đứng đằng sau, liều mạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quynh-thuong/69386/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.