Lúc dậy, ta chỉ cảm thấy lưng và eo mình đau mỏi đến mức cơ hồ gãy luôn. Hạ thân càng đau đớn không chịu nổi. Ta không biết có phải tất cả nam nhân đều giống Lộng Ngọc hay không, quả thực chẳng khác gì dã thú, lại giày vò ta suốt đêm. Chẳng trách y phải tìm hai thê tử. Nữ tử nào có thể chịu đựng được như vậy…
Trên người tuy rằng khó chịu, nhưng ta vẫn nén đau đi ra ngoài cửa. Nhìn lại Lộng Ngọc vẫn nằm trên giường một cái, phát hiện y ngủ rất say, ta cũng không tính toán cáo biệt, để tránh lại dẫn đến phiền toái không cần thiết.
Tập tễnh đi tới cửa, lại nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười rất quen.
“Ấn Nguyệt?” Chỉ thấy Tần Ấn Nguyệt mặc một thân y sam nguyệt sắc, buộc mái tóc dài của mình, dùng mũ tử kim thắt lại, nhìn có vẻ thành thục hơn lần trước rất nhiều, bớt vài phần trẻ con, thêm vài phần tiêu sái bất kham.
Gã mỉm cười nhìn ta, nói: “Nghe nói Ôn huynh chuẩn bị xa nhà, có bằng lòng dẫn tiểu đệ theo hay không?” Ta có phần không rõ, vì sao gã lại biết? Gã đại khái hiểu được ý tứ của ta, lại cười nói: “Lộng Ngọc công tử đã nói cho ta biết, y còn hỏi ta có bằng lòng đi cùng ngươi hay không.” Ta thầm nghĩ Lộng Ngọc thật đúng là một người kỳ quái, y cho Tần Ấn Nguyệt biết mà không bảo với ta một tiếng. Bất quá nghĩ đến y không xem nhẹ mình, trong lòng vẫn rất vui vẻ. Ta nói: “Ta lần này đi là rất nguy hiểm, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quynh-thuong/69384/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.