Lý Thế Dân lạnh nhạt nhìn các sử quan trước mặt, lắng nghe họ đánh giá từng ưu khuyết điểm, từng chuyện được mất của mình.
Hắn biết bọn họ là viết theo sắp đặt của mình, hắn biết, mà thực sự cũng đâu có sai, thế nhưng, trong lòng hắn vẫn còn có bất an, hắn không biết, không biết những thứ này có khiến lòng y thỏa mãn hay không, có giống như y mong muốn ngày đó, không có nửa điểm hối tiếc? Đầu bắt đầu có chút nặng nề, cảm giác đau nhức khiến hắn biết mình cận kề cái chết không xa, nhưng Tần Vương không sợ trời không sợ đất ngày đó, đương kim thiên tử của Đại Đường thịnh thế hôm nay, lại không khỏi bất an vô cùng, muốn sống nhiều thêm, muốn tranh thủ thời gian còn lại mà xây dựng vương triều ngày càng rực rỡ, nhưng cánh cửa thế giới u tuyền ngày càng mở rộng, trong lòng không khỏi e ngại cùng bất an. Hắn đang sợ cái gì? Rốt cuộc đang sợ cái gì?
Mỉm cười hiểu rõ, nguyên lai, thời khắc sắp được gặp lại y, bản thân hắn lại thiếu tự tin đến vậy.
Ca, những việc đệ làm có khiến huynh hài lòng hay không? Ca, những việc đệ làm có khiến huynh hài lòng hay không? Một lần lại một lần, hắn liên tục hỏi chính mình, thế nhưng đáp án, thủy chung không có bất cứ ai nói cho hắn biết, cho nên, hắn sợ hãi, cho nên, hắn ngại ngần, cho nên, hắn bất an, muốn làm cho thật tốt, cho nên, chờ một chút, cho đệ thêm một chút thời gian, đợi đệ sửa lại những chuyện chưa hoàn mỹ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyet-tuyet/4360916/chuong-27.html