Nửa tháng sau.
Hôm nay.
Sáng sớm thứ hai.
Bảy giờ hơn, Đổng Học Bân đi ra từ phòng bắc Tứ Hợp viện, khao cho mình một bữa sáng rất phong phú, một mình ăn sạch. Tính đến hôm nay, Đổng Học Bân đã bị lãnh đạo cưỡng chế về nhà kiểm điểm gần một tháng, một tháng này hắn sống cũng thật sự buồn chán, ngoại trừ lần kia xảy ra chút chuyện cùng Phương Văn Bình, sau đó Đổng Học Bân vẫn đều ở nhà, cực kỳ khô khan, cũng may đêm qua lãnh đạo gọi điện thoại thông báo hắn ngày hôm nay chính thức đi làm, nếu không Đổng Học Bân thật sự có thể ở nhà ngồi đếm lông chân rồi.
Thay quần áo.
Lau giầy.
Chải tóc.
Đổng Học Bân đứng ở trước gương mân mê một lát, sửa soạn bản thân cho thật đẹp, lúc này mới thoả mãn gật đầu, nhìn đồng hồ.
Tám giờ.
Đi thôi, đi làm.
Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên đồ.
Đổng Học Bân bất đắc dĩ đi tới trước tủ quần áo, khom lưng từ phía dưới lấy ra một áo lông, lắc đầu, tìm một cái túi bỏ vào, lúc này mới đi ra lái xe đến đơn vị, áo lông là của Phương Văn Bình, ngày đó tại nhà Đổng Học Bân quần áo của cô ấy đều được giặt sạch, tới lúc xế chiều áo ngực và quần lót đều khô, váy dài cũng không khác biệt lắm, chỉ có áo lông là khá dày, nên không dễ dàng khô như vậy, nếu không có cả đêm thì đừng có nghĩ tới, Phương Văn Bình trực tiếp từ trong tủ quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2852167/chuong-1689.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.