Buổi chiều ba giờ.
Xe cứu thương tới, là ba bốn chiếc.
Nhưng khi tới hiện trường, bác sĩ và y tá theo xe mới phát hiện ra, xe của bọn họ vẫn thiếu, vì vậy vội vàng đi tới làm băng bó và xử lý vết thương đơn giản cho những người bị thương nằm trên mặt đất, cầm máu, bôi thuốc, ấn huyệt, tràng diện một mảnh lộn xộn. Vừa xử lý những vết thương, bác sĩ và y tá cũng âm thầm giật mình, rốt cục là người nào ra tay? Răng thì vỡ hết, mặt mũi thì sưng bầm, chân tay thì gãy, cái này cũng quá độc ác rồi? Nhưng mà, trong đông đảo thôn dân lại không có một người bị nguy hiểm tính mạng, cũng không có vết thương trí mạng nào, ra tay cũng có chừng mực!
Lãnh Cương hỏi, "Thế nào?"
Một bác sĩ nói: "Đều xử lý đơn giản rồi."
Lãnh Cương nói: "Người đâu? Có gặp chuyện không may không?"
Bác sĩ nói: "Đều không có nguy hiểm tính mạng, nhưng ít nhất phải nằm viện mấy tháng."
Những thôn dân này sau khi được xử lý tốt vết thương trên cơ bản đều tỉnh, thấy cảnh sát tới, cả đám đều kêu rên không ngớt, khóc lóc liên tục!
"Giết người!"
" Chân của tôi!"
"Còn có vương pháp hay không?"
"Lãnh sở trưởng! Ngài nhanh bắt người!"
"Chính là hắn! Người trong xe! Chính là hắn ra tay!"
Một người cảnh sát bên cạnh của Lãnh Cương vẫn không quá tin tưởng, "Các người xác định là người kia?"
Một thôn dân ôm chân giọng căm hận nói: "Chính là hắn! Không sai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2851135/chuong-1189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.