Buổi sáng.
Bảy giờ.
Nhà huyện trưởng, trong phòng khách.
Sau khi đóng cửa lại đi ra, Đổng Học Bân chờ ngay trên sô pha, một hồi ngồi một hồi đứng, liên tiếp nhìn về phía phòng ngủ, rất là lo lắng.
Một phút đồng hồ trôi qua.
Năm phút đồng hồ trôi qua.
Bên trong vẫn không có động tĩnh, cũng không biết có bôi thuốc được không.
Đổng Học Bân liền đứng dậy kêu một tiếng, "Khương huyện trưởng? Được rồi chứ? Khương huyện trưởng?"
Không bao lâu, trong phòng mới truyền ra âm thanh của Khương Phương Phương, "Đổng huyện trưởng, cậu tiến vào một chút."
"A." Đổng Học Bân trả lời, lập tức bước đi vào, cửa đẩy vào, "Ngài bôi thuốc xong chưa? Có tốt hơn chút nào không?"
Khương Phương Phương đắp chăn nằm ở trên giường, tóc trên người còn đều ướt sũng, "Cánh tay và chân còn được một ít, bất quá vẫn là có chút khó, có thể là ngã quá nặng, vết thương nằm sau lưng tôi, tôi xoay người cũng không nhìn thấy, không có cách nào băng lại, thuốc cũng không biết có bôi lên trúng hay không."
"Hả? Vậy làm sao bây giờ? Đi bệnh viện?"
"Chút vết thương ấy cũng không đến mức gọi xe cấp cứu."
Xe cấp cứu có thể thật đúng là không thể gọi, mỹ nữ huyện trưởng người ta cái gì cũng không có mặc, gọi người tới làm sao bây giờ? Không phải muốn khiến cho Đổng Học Bân giúp cô ấy mặc quần áo chứ? Hơn nữa huyện trưởng khi tắm trượt chân ngã bị thương, cái này cũng không dễ nghe cho lắm, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2851075/chuong-1160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.