Hơn bốn giờ.
Bệnh viện nhân dân số một thành phố Phần Châu.
Sau một loạt kiểm tra, Đổng Học Bân bị hộ sĩ đẩy tới một phòng bệnh, Lưu Hán Khanh cùng vài khoa viên phòng giám sát cũng đang ở bên ngoại phòng bệnh chờ kết quả kiểm tra.
Trong phòng vắng lặng, chỉ có một mình Đổng Học Bân, reng reng reng, điện thoại vang.
Đổng Học Bân vừa thấy là Tuệ Lan gọi tới, liền tiếp, “Alo”.
Tuệ Lan giọng điệu vui vẻ nói: “Vừa rồi tại sao lại không nghe điện thoại?”
“Vừa rồi kiểm tra xét nghiệm, không mang di động vảo” Đổng Học Bân nói.
Tạ Tuệ Lan không nóng không lạnh nói: “Anh muốn đem Tạ tỷ hù chết có phải hay không? Em đến bái phục tiểu tử anh đấy, tại sao anh đến chỗ nào cũng gây ra chuyện vậy? Anh chán sống đúng hay không? Vậy cũng được, về sau anh cũng đừng về nhà, anh lên đỉnh Everest mà sống, đều lớn như vậy rồi, cũng không thể làm cho người ta bớt lo chút nào, bức tường nặng một tấn mà anh cũng dám tiếp?”
Đổng Học Bân cười xấu hổ nói: “Chẳng phải anh đã tiếp được rồi đấy sao? Thực ra cũng không nghiêm trọng như vậy”.
“Được rồi, có thể nghe điện thoại như thế tức là không có chuyện gì rồi, chờ đấy, em sẽ lập tức qua đó”.
“Ôi chao ôi chao, em đừng đến đây, anh đang muốn nói chuyện này với em đây” Đổng Học Bân nhìn ra cửa, thấp giọng nói: “Phùng Kiệt lúc này gặp phải phiền toái, cái chức Phó Thị trưởng thường ủy kia không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2850684/chuong-968.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.