Cũng như mọi đêm ở bệnh viện nhưng chỉ khác là ngồi gục trên ghế bên cạnh giường là em dâu thay vì là mẹ anh như mọi khi. Phòng cũng tắt điện để bệnh nhân ngủ, chỉ còn cái đèn mờ mờ, nàng cũng gục xuống ngủ tự lúc nào, Phong thấy thế cũng ráng nhắm mắt ngủ một chút vì cả ngày cũng ngủ hoài nên đêm đến nằm rất lâu mới ngủ được. Đang thiu thiu thì chợt thấy bên dưới, sột soạt, giống như có ai đó lần tay vào cái quần của anh. (Quần mặc ở bệnh viện thì cứ như quần Pijama mà Phong hay mặc ở nhà, rất mỏng và dễ cởi ra).
Giật mình anh mở mắt ra, nhìn qua thì thấy Ngọc Huyền đang nhìn anh cười, tay thì vẫn để trong quần, mắt thì hấp háy, tay kia thì đưa lên miệng ra dấu im lặng. Phong tất nhiên là hiểu chuyện nhắm mắt nằm yên. Cả hơn tuần anh nằm trong bệnh viện, chỉ chờ đến giây phút ra viện để được sung sướng với em dâu, thế mà nó đến quá sớm.
Bên giường bên, tiếng ngáy của chú kia cũng đều đều rồi, chỉ có tiếng của vợ chú là không nghe gì hết, không biết ngủ chưa, mà cũng không nghe tiếng sột soạt gì.
Nhưng sự cảnh giác cũng chỉ kéo dài được vài phút, cho đến khi cái miệng ấm nóng của Ngọc Huyền bao phủ hết lên côn thịt, mọi cảm giác sợ hãi, căng thẳng trong lòng anh đều tan biến như bọt xà phòng, lúc này chỉ là sự khoái cảm, sự đê mê mà cái miệng thần thánh của em dâu mang lại, chắc nàng cũng phải cố gắng lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-ru-em-dau-xinh-dep/380792/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.