🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bố mẹ Vũ ở đó bốn năm ngày thì về, lúc về còn mang theo rất nhiều sen đá mà Tống Nhất Viện đã tách gốc sẵn.

Tiếng Anh của Tống Nhất Viện từ từ đi vào quỹ đạo, những gì đã quên cũng dần nhớ lại, cô bắt đầu ôn tập chính trị. Tống Nhất Viện luôn tự hào về trí nhớ của mình, chính trị là một môn học yêu cầu ghi nhớ và học thuộc, chỉ cần quen là coi như đối phó được.

Mỗi ngày học rồi lại học, ôn tập rồi lại ôn tập, mặc dù tĩnh tâm như Tống Nhất Viện cũng cảm thấy hơi nhàm chán. Khoảnh khắc vui vẻ nhất mỗi ngày chắc là lúc Vũ Nghị về nhà. Mà có lẽ với Vũ Nghị cũng như thế.

Mỗi ngày đều có một người chờ mong gặp mình, sáu giờ chiều nào Tống Nhất Viện cũng lao ra ngoài đón anh, mỗi lần đều đi kèm một câu "Nhớ anh".

Dì Triệu trêu hai người: "Chỉ mới một ngày không gặp mà cứ như một tháng không gặp ấy."

Hai người nhắm mắt làm ngơ.

Tuy rằng bây giờ nói là thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt thì hơi muộn nhưng trạng thái của hai người cũng chỉ có thể dùng "thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt" để diễn tả.

Tống Nhất Viện chưa từng có cảm giác này, nói một cách cường điệu thì là mỗi giây mỗi phút đều nhớ một người, nhìn thấy gì cũng chỉ nghĩ đến một người, mặt đối mặt với anh thì tất cả những thứ khác đều trở thành phông nền.

Thời gian từng chút một chuyển sang sáu giờ, Tống Nhất Viện khép sách lại, bắt đầu liên tục nhìn ra ngoài cửa

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-luyen/1795601/chuong-53.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Quyến Luyến
Chương 53
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.